Tam su tham kin: Chẳng ai ngờ được là một gia đình đầy học thức gia giáo như nhà chồng tôi mà mẹ chồng và em chồng lại có thể vây vào đánh con dâu, chị dâu như đánh kẻ thù.
Là phụ nữ, dù thành đạt giỏi giang đến mấy cũng không bằng có phúc phận. Cái phúc lấy được một người chồng đủ giỏi giang, đủ thương yêu vợ con, đủ trách nhiệm với gia đình và xã hội, theo thời gian càng ngày càng đủ bản lĩnh và sự chín chắn của một người đàn ông. Ấy là cái phúc của người phụ nữ.
Ngày tôi lấy chồng, đám cưới được chuẩn bị kỹ càng, là giấc mơ của bao bạn bè đồng trang lứa, là niềm tự hào của bố mẹ 2 bên vì 2 vợ chồng đều giỏi giang thành đạt, xứng đôi vừa lứa. Anh làm luật sư còn tôi làm ở Sở y tế Tỉnh. Chúng tôi yêu nhau 4 năm, tìm hiểu kỹ lưỡng rồi mới quyết định tiến xa hơn.
Trước khi cưới mẹ chồng đã đứng ra xây nhà mới (chủ yếu là tiền tích cóp từ những năm đi làm của chồng tôi). Tôi rất biết ơn mẹ chồng vì điều này và cố gắng đối xử tốt, luôn kính trọng mẹ chồng và chăm lo cho em chồng hết mực.
Chẳng một ai có thể ngờ được chỉ sau hơn 1 năm chung sống vợ chồng tôi đã đường ai nấy đi. Cũng chẳng ai ngờ được là một gia đình đầy học thức gia giáo như nhà chồng tôi mà mẹ chồng và em chồng lại có thể vây vào đánh con dâu, chị dâu như đánh kẻ thù.
Bố chồng tôi mất sớm, mẹ ở vậy nuôi 2 anh em chồng tôi khôn lớn, quan hệ mẹ và con trai rất mực tình cảm. Từ khi lấy chồng về tôi không bao giờ dám tỏ ra thân thiết với chồng vì mẹ chồng sẽ không hài lòng. Bà từng chỉ thẳng vào mặt tôi nói vì có tôi về mà tình cảm mẹ con của bà bị rạn nứt và xa cách hơn. Mỗi khi không vừa ý với con dâu bà đều tìm cách nói với chồng để tôi bị mắng và bắt chồng tôi mang chăn gối xuống phòng bà ngủ.
Bà còn thường xuyên nói số tôi sướng mà không biết đường hưởng, liệu có bao nhiêu người vừa lấy chồng về đã có nhà cao cửa rộng mà ở như tôi? Nhưng có ai biết là sổ đỏ đứng tên mẹ chồng và bà ráo trước rất nhiều lần sẽ để đó, làm hậu thuẫn ủng hộ việc làm ăn của em chồng. Và khi nghe chồng tôi nói 2 vợ chồng bàn nhau mua nhà riêng bà lại nhất quyết không đồng ý.
Bà mắng tôi là con dâu cậy có tiền có thế dám vượt quyền chồng, tự tung tự tác trong nhà chồng. Sau đó bà đi nói chuyện trong nhà với tất cả hàng xóm. Ai đến chơi bà cũng kể đủ chuyện xấu về tôi. Mỗi ngày đi làm về tôi lại phải ứng phó với ánh mắt nghi ngờ của mọi người về một nàng dâu có học thức mà hỗn láo với mẹ chồng.
Những lúc uất ức và tủi thân khi về đến nhà, chồng tôi không bao giờ động viên an ủi tôi. Anh hoàn toàn đứng về phía mẹ, và mặc định rằng mẹ phải tức giận nói ra những lời nói khó nghe hoàn toàn là do lỗi của tôi không biết cách cư xử khéo léo.
Đỉnh điểm cho đến khi mẹ chồng từ đâu chạy về gào thét và lôi tôi ra đánh vì tôi dám nói xấu nhà chồng với bên ngoài. Không những thế, cô em chồng cũng được thể vào đánh tôi vì bênh mẹ thì tôi không còn giữ bình tĩnh được nữa. Tất cả mọi nhịn nhục bấy lâu tôi chịu đựng tôi nói ra hết, cả nhà chồng
Tôi quyết định ly hôn. Ở ngoài xã hội tôi được tôn trọng và ngưỡng mộ bao nhiêu thì khi về nhà chồng tôi chỉ là 1 người cướp đi con trai của mẹ chồng tôi, là cái gai trong mắt mẹ chồng. Một cuộc hôn nhân không giúp tôi được an ủi về tinh thần, không cho tôi một chỗ dựa vững chắc để củng cố niềm tin, niềm hy vọng vào hạnh phúc đời đời thì tôi không có lý do gì phải nuối tiếc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét